[CỰC HOT] TOP 100+ Bài thơ ngắn nhớ người yêu đọc là khóc

Thơ ngắn nhớ người yêu vô cùng cảm động, thơ ngắn nhớ người yêu với biết bao kỷ niệm, thơ nhớ người yêu viết trong đêm cô đơn.

Trong bài viết này, chúng mình xin gửi tới các bạn độc giả chùm thơ ngắn nhớ người yêu xúc động nhất. Mỗi bài thơ lại mang một nỗi nhớ cháy bỏng đến cồn cào. Tình yêu trong đó thật mãnh liệt, nhưng cũng thật buồn. 

Nếu cũng đang nhớ người yêu nơi phương xa đến da diết nhưng chưa biết làm sao để bày tỏ, hãy để những bài thơ ngắn nhớ người yêu trong bài viết này thay bạn lên tiếng. Mong rằng tình yêu của hai bạn sẽ giữ được sự can đảm đến cùng!

Thơ ngắn nhớ người yêu vô cùng cảm động

Khao khát được gần bên người mình yêu đâu có gì là sai, vậy nhưng đối với các cặp đôi đang yêu xa, đó lại là điều quá xa xỉ. Những vần thơ ngắn nhớ người yêu vô cùng cảm động dưới đây chính là tiếng lòng của những con người đang ngày đêm mong ngày đoàn tụ, mời các bạn cùng thưởng thức.

Nỗi Nhớ Trong Đêm

(Hạnh Nguyễn)

Em yêu anh sao cồn cào nỗi nhớ

Nhớ thật nhiều khắc khoải mỗi đêm thâu

Đã nhiều lần em thao thức thật lâu

Để lần tìm thật sâu trong nỗi nhớ

Có những đêm em cuộn mình trăn trở

Hoang hoải tìm hơi thở ấm nồng xưa

Tình yêu anh như cơn gió ban trưa

Thoảng qua rồi để mình em nỗi nhớ

Em và anh hai đứa ở hai bờ

Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế

Em giang tay nhưng sao ôm không xuể

Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Nếu biết yêu mà đau khổ người ơi

Thì em nguyện cả đời xin cô lẻ

Một mình em xin lặng lẽ đơn côi

Để khỏi u sầu, khỏi nhớ người ơi!

Nhớ Em

( Liên Phạm)

Nhớ em nhớ cả dáng hình

Nhớ lời hò hẹn ngày mình quen nhau

Trao nụ hôn kết duyên đầu

Ngọt ngào, luyến ái khắc sâu trong lòng…

Xa em anh nhớ, anh mong

Anh lưu dáng ngọc ở trong tim mình

Dịu dàng như ánh bình minh

Nồng nàn như sóng ru tình đam mê

Một chiều dạo bước triền đê

Cỏ may bám gấu đi về níu chân

Yêu em xa cũng hoá gần

Bởi em chứa cả mùa xuân ngọt ngào…

Em đẹp như ánh trăng sao

Vẹn tròn son sắc thanh tao, nồng nàn

Tình anh dịu vợi chứa chan,

Gửi hồn theo gió mây ngàn tới em!

Đêm Khuya Nhớ Anh

(Liên Phạm)

Đêm yên tĩnh em thấy lòng trĩu nặng

Trong tim em sâu đậm bóng hình anh

Hạt sương rơi đọng trên tán lá xanh

Như đồng cảm cùng em niềm thương nhớ

Anh và em hai phương trời cách trở

Có duyên nợ nên gặp gỡ yêu thương

Nhớ tới anh thổn thức cả đêm trường

Trong tim em vấn vương tình xa thẳm

Anh biết không? Em nhớ anh nhiều lắm

Nhớ cồn cào, da diết ở trong tim

Chắc giờ này anh yêu đã ngủ yên

Hay thao thức đắm chìm trong nỗi nhớ…?

Em chỉ ước mình bên nhau muôn thuở

Dẫu biết rằng ta ở cách xa nhau

Những ngọt ngào mà ta đã gửi trao

Lưu giữ mãi không phai màu anh nhé?

Một mình em trong đêm khuya vắng vẻ

Nhớ tới anh em khe khẽ gọi tên

Bao kỷ niệm em khắc mãi trong tim

Anh phương xa, em tìm trong niềm nhớ!

Em Nhớ Anh Nhiều

(Phương Nguyễn)

Em nằm thao thức suốt năm canh

Dạ nhớ lời trao giấc mộng lành

Rả rích đêm tàn mưa não nuột

Nghe lòng nức nở nhớ thương anh !

Nhớ mãi anh ơi nét dịu hiền

Ân cần giọng nói, nụ cười duyên

Anh thường vuốt má em rồi nhủ

Đẹp quá em à…giống nữ tiên !

Bên mình phút ấy mặn nồng yêu

Vẫn biết rằng xa sẽ nhớ nhiều

Lã chã mưa hay dòng lệ chảy

Em chìm trong nỗi nhớ cô liêu.

Nhớ..

( Phạm Hải Đăng)

Trăng đêm rơi xuống dạ cầu

Ngổn ngang nỗi nhớ lệ sầu tái tê

Anh đi, dạo đó chưa về

Bỏ trăng cùng với câu thề tội em ? !

Gió đưa sợi nhớ vào đêm

Sợi thương ở lại nỗi niềm chờ trông

Người ơi, cách mấy núi sông

Mịt mùng sóng nước mênh mông nỗi buồn !

Trăng treo hiu hắt héo hon

Còn em tím dạ mỏi mòn mong ai

Hoa đào thế chỗ nhành mai

Thương cho bờ giếng vẫn hoài đợi trông

Phải chăng xa mặt cách lòng

Phồn hoa đô hội người không muốn về ?

Có còn nhớ mảnh trăng quê

Mình em gối chiếc tứ bề hẩm hiu !./.

Nỗi Nhớ Không Tên

(Lưu Vĩnh Hạ)

Dùng dằng nỗi nhớ không tên

Gối tay trăn trở tìm quên một người

Rêu phong còn đó nụ cười

Em đưa tay giữ tiếng thời gian qua

Giọt buồn trời đổ mưa sa

Ngõ buồn mấy thuở cũng là hư vô

Ngọn đèn khuya bóng đơn côi

Lặng trong tiếng gió tim hơi thở buồn

Trăm năm giấc mộng cuối cùng

Bàn chân khắc khoải tìm chung con đường

Nhạt nhòa mưa rớt bên song

Mà nghe sũng ướt hồn phong rêu buồn

Người đi người có chạnh lòng

Tôi về ôm một nỗi buồn mênh mông

Cô đơn phòng trống lạnh lùng

Mưa như cứ mãi rơi trong tôi hoài

Đâu lầm trọn kiếp thương vay

Đường ngôi mái tóc vì ai lời thề

Xác xơ chiếc lá bên lề

Lặng nghe ngoài phố mưa về nửa đêm

Chỉ Hoài Một Bóng

( Tonnuthihanh)

Khung trời tím chiều nay dường xa lạ

Cả bầu trời vần vũ quá nhiều mây

Lầm lũi đi tìm lại những thơ ngây

Sao mưa gió lại rủ bày giọt lệ?

Tím còn không, để tình yêu trần thế

Mãi thuỷ chung một nét thoảng trong đời

Góc nhỏ lòng vẫn máu đỏ cuồng phơi

Hy vọng sẽ trọn lời thề ngày cũ

Mây tím ơi, chút đợi chờ có đủ …

Để níu người biền biệt mãi ngàn xa

Kỷ niệm ươm từng thao thức đây mà

Sao lặng lẽ, bóng dấu in cô độc

Kìa gió thổi, thổi từng cơn khô khốc

Đẩy lạnh lùng trong nỗi nhớ không tên

Mắt hanh hao, phiền muộn lại vang rền

Đường phía trước, nhiều gập ghềnh vẫn bước

Tuổi muộn về, nhưng cánh chim Ô Thước

Chẳng cho lần tương ngộ với nhau sao?

Để biệt ly, từng lúc vẫy tay chào

Và mãi mãi, phương trời màu xa vắng…

Mây tím chờ, cuộc đời cho dấu lặng

Thôi quay đi, đừng trĩu nặng cõi lòng

Kiếp nhân sinh, đâu duyên nợ mà mong

Người chối bỏ, níu chờ là ảo vọng

Trên trần gian, sao chỉ hoài một bóng…

Thơ ngắn nhớ người yêu với biết bao kỷ niệm

Thơ ngắn nhớ người yêu – gửi tới cô gái mà anh ngày đêm thương nhớ, người đã vì anh mà khóc thầm bao đêm, người đã chịu nhiều tủi thân vì những lúc mệt mỏi không thể dựa vào ai, người đã cam tâm đợi anh suốt từng ấy quãng thời gian. Gửi em một bài thơ, gửi em cả ngàn cái ôm hôn. Anh nhớ em nhiều lắm!

Nhớ em

(Gửi người con gái anh yêu)!

Nhớ em ngày bỗng thêm dài,

Nụ hoa bớt thắm, cuộc đời bớt tươi

Nhìn em chẳng giống đười ươi

Mà theo anh thấy, hơi hơi giống người

Nhớ em nhớ cả một đời,

Quên em thì chỉ một lời là xong

Dù cho đời có đi tong

Thì anh vẫn mãi một lòng vì em

Bóng em xa tận chân trời

Để cho anh thấy cuộc đời buồn ghê

Tương tư lúc mẫn lúc mê,

Lúc gần lại thấy lắm điều phiền ghê

Dáng em càng ngắm càng mê

Để rồi khi nhớ, anh tê tái lòng

Ngày xưa hai đứa cùng phòng

Mà giờ em đã die rồi em ơi!

Cuộc chơi chưa đánh đã tàn

Ngửa mặt khóc lớn hỏi đời thế nhân?

Lòng anh suy nghĩ phân vân

Làm sao quên hết nỗi buồn ngày qua!

Em giờ đã hoá thành ma,

Trần gian cách biệt chia lìa từ đây

Ước gì anh biến thành mây,

Để em là gió đôi mình quấn nhau

Kỷ niệm thì trôi qua mau

Tình yêu dẫu có vẫn là ước mơ

Nhớ em miệng chẳng nên lời

Đêm đêm lệ đổ ngập trời mưa ngâu!

Nếu trách là trách cuộc đời,

Anh không hối hận trao lời yêu em

Ảnh em anh ngắm anh xem

Mờ mờ nhân ảnh như ma hiện hồn!

Nhớ em lòng thấy bồn chồn

Những khi nhớ lại để hồn làm thơ

Yêu em anh ngẩn anh ngơ

Tim anh nhỏ máu bâng quơ ít dòng!

Ngồi buồn đứng trước mộ em

Đem hai chai rượu để ra giải sầu

Uống xong thấy mắt đỏ ngầu

Nhưng vì chỉ để giải sầu thôi em!

Ngày xưa mưa đổ ê chề

Nắm tay anh tiễn em về trong mưa

Thấy mưa nghĩ lại chuyện xưa

Hồn anh chỉ muốn vật vờ theo em

Tình mình đã cách từ đây

Thì thôi chỉ biết nỗi sầu biệt ly

Cuộc đời ai chẳng phân ly

Mình anh uống rượu nhâm nhi thịt gà!

Tình đầu anh nhớ anh thương

Đường đời đôi ngã vấn vương cõi lòng

Dù cho biển cạn sông mòn

Lòng anh vẫn giữ,vẫn còn tình xưa!

Đốt em hai chiếc lược vàng

Và đôi váy trắng để xài dưới kia

Đập hòn đá tảng làm bia

Để cho dương thế một đời không quên!

Ngồi buồn anh lặng anh thương

Nằm ôm cái mộ đợi chờ ngày mai

Tình ta chắc chẳng nhạt phai

Cho dù cuộc sống muôn đời đổi thay!

Bỗng nhiên có chiếc máy bay

Ầm ầm như chớp bay qua bầu trời

Chao ôi! Bực cái sự đời

Giá mà nó rớt, rạng ngời tim anh

Người anh tuy khá mỏng manh

Nhưng mà nếu chết, phủ xanh mộ này

Thương em thương cả điệu cười

Nhớ em nhớ cả những điều em thương

Phím đàn rung điệu tơ vương

Nếu mà anh chết người đời ai thương

Vầng trăng soi tỏ trên trời

Nỗi sầu kim cổ oán đời vắng em!

Ngày xưa anh ngủ anh mơ

Nghe tin em mất, gật gù thương em

Vội vàng anh đến anh xem

Làm chi nên tội rời xa bụi trần

Cuộc đời thật lắm khổ đau

Dù cho được ước làm tiên chẳng cần

Lòng anh chỉ muốn hồng trần

Nơi mà em sống, em lìa thế nhân!

Cuộc sống những lúc phân vân

Đời là bể khổ biết đâu là bờ

Trăng kia lúc tỏ lúc mờ

Người kia sống chết cũng là trời an

Những ngày suy nghĩ miên man

Làm sao sống hết cuộc đời phù du

Càng nghĩ, càng tính càng ngu

Hận đời bạc mệnh hồng nhan xa lìa!

Ngày xưa em vốn cao sang

Còn tôi đau khổ lang thang khắp đời

Ngày xưa ai nói ai cười

Để cho ký ức hao gầy tim ta!

Nhớ em nhiều

Yêu dấu hỡi nhớ em nhiều lắm

Tình trao em đằm thắm thiết tha

Tình yêu đẹp tựa như hoa

Nồng nàn hương sắc, mặn mà yêu thương

Nguyện bên em, thiên đường tình ái

Mình bên nhau, thắm mãi không mờ

Tình yêu, anh mãi mộng mơ

Hôn em, như sóng hôn bờ ngàn năm…

Em đẹp tựa trăng rằm bát ngát

Đẹp dịu dàng, tắm mát hồn anh

Tình ta đẹp tựa bức tranh

Thiên nhiên tô điểm, dệt thành tình yêu

Anh đứng dưới trời chiều biển hát

Gió rì rào khao khát yêu đương

Gửi em trăm nhớ ngàn thương

Trao em, trao cả thiên đường tình yêu.

Mưa nhớ em

Tác giả: Sammy

Anh gọi mưa về trên tóc em

Có cơn gió nhẹ vờn ngang mảnh tình vội

Khi yêu thương còn vụng về chưa dám nói

Sợi tơ hồng đứt đoạn để anh phải xa em.

Anh trở lại vào ngày mưa tàn nhưng chưa tạnh

Năm ấy anh chỉ đôi mươi vụng về chưa vội lớn

Em cô bé tóc nâu hay e thẹn

Cuối đầu chào anh em về kẻo lỡ một chiều mưa.

Sài Gòn đâu thiếu mưa em ơi!

Tháng bảy về gọi mưa về với nắng

Như anh gọi em trở về với hoài niệm

Một thời áo trắng anh và em bên nhau.

Nắng có vui đâu khi mưa trốn mãi không về

Mưa hờn dỗi rồi cũng phải tìm về với nắng

Em xa anh vào một chiều mưa nặng hạt

Chỉ vì anh lỡ một cuộc hẹn vì cơn mưa

Em đã đứng đợi anh cho đến khi mưa tạnh

Anh trễ chuyến đò nên để lạc mất em

Năm ấy mưa buồn như oán trách

Một mối tình thơ chóng đến rồi nhanh tàn.

Mưa về rồi nhưng em nào có về

Ngổn ngang tình dại anh đi tìm em giữa biển người vô định

Sài Gòn ai khóc than sao mưa hoài không dứt

Để mình anh lạc lối với yêu thương

Ngày em đi để tim anh ở lại

Mưa nhớ em vì anh cũng nhớ em.

Lại một chiều mưa buồn nhưng không lạnh

Anh đứng chờ em nơi công viên lộng gió

Cà phê nóng hay lòng anh đang nóng

Sao mãi dõi tìm anh vẫn chưa nhìn thấy em.

Là duyên phận đôi ta chưa vội đến

Nên mưa nhớ em cứ rơi mãi không ngừng

Anh lặng bước trở về miền hư ảo

Khẽ mỉm cười anh nắm chặt tay em.

Ngày ấy vẹn nguyên em còn nhớ

Buông lơ tình thơ anh cất vội tim em

Em trở về vào một ngày mưa nặng hạt

Ôm em trong tay anh như giữ cả bầu trời

Cảm ơn em cô bé của chiều mưa năm ấy

Là mưa nhớ em nên mang em về bên anh.

NHỚ EM, NGƯỜI YÊU CŨ

Tôi bỗng thấy nhớ em, người yêu cũ

Khi vô tình đọc lại bức thư xưa

Dòng mực tím in hằn trang giấy trắng

Giờ tìm đâu ánh mắt bờ môi người ?

….

Tôi nhìn lại những món quà em tặng

Dẫu đơn sơ vẫn dạt dào yêu thương

Tay khẽ chạm lau đi từng bụi bẩn

Như đưa tay chạm khẽ bàn tay thương.

……….

Cuốn nhật kí như ngàn dòng tiểu thuyết

Ôi ngày buồn tháng nhớ năm thương ơi!

Từng bức ảnh, nụ cười cùng hơi ấm

Giờ còn tôi với chỉ tôi mà thôi!

………………….

Nay em đang ở một góc trời xa

Những vui buồn đã chẳng từ “ đôi ta”

Khi nỗi nhớ vô tình về thuở ấy

Có bao điều như thể chưa đi qua.

Nhớ Người Dưng

(Văn Minh)

Tự nhiên lại nhớ người dưng

Tâm hồn rây rứt tưởng chừng đảo điên

Âu lo thấp thỏm ảo huyền

Nhớ người trong mộng nơi miền rất xa

Đêm ngồi hứng giọt mưa sa

Bao nhiêu nỗi nhớ cùng hòa dưới mưa

Giọt sầu lắng đọng tâm vừa

Giọt thương giọt nhớ đong chưa đủ nồng

Nơi miền xa thẳm ai trông

Thu về lá rụng để lòng vấn vương

Yêu sao một bóng má hường

Mơ màng mộng mị đêm trường chờ mong

Thôi đành chôn kín nỗi lòng

Tâm tư khép lại cho lòng thảnh thơi

Chúc người nơi ấy những lời

Trăm năm hạnh phúc rạng ngời lứa đôi.

Dõi Chi Phương Ấy

(Nguyễn Anh Sơn) .

Xào xạc chiếc lá rơi đâu

Để cho tình ái nhuộm màu phong sương

Chút gì làm sợi tơ vương

Tháng năm mòn mỏi nhớ thương muôn đời

Chỉ nơi đó cặp môi cười

Cũng tràn sóng gió mưa rơi giữa lòng

Người về tìm ở chờ mong

Mảnh trăng tình ái dưới dòng nước trôi

Thấy gì chiếc lá đang rơi

Cõng theo nơi ấy nụ cười gió bay

Thu đi mang cả tháng ngày

Người đi để lại đắng cay nỗi lòng

Bên dòng tình ái ai trông

Dõi chi phương ấy mênh mông đất trời

Bao năm hương lửa gọi mời

Bao thu tàn héo lá rơi rụng đầy

Trời xa đơn cánh chim bay

Giữa lòng mãi nhắc lối này tình ơi

Thôi rồi chiếc lá mãi rơi

Cây si lặng lẽ dưới trời tìm chi .

Tình theo mưa gió ra đi

Tháng năm mộng ước xuân thì còn chăng !

Hai Bờ Cách Biệt

(Cẩm Tú)

Cảnh còn đây mà người xưa đâu mất

Ánh hoàng hôn cũng sắp tắt bên trời

Em mỏi mòn chờ đợi bóng người thương

Nhưng em biết chỉ là trong tưởng tượng

Người đã về nơi bên kia thế giới

Và mãi mãi sẽ không còn gặp lại

Anh có biết ngày ngày em mong nhớ

Ngồi lặng thầm nghe tiếng sóng vỗ bờ

Rồi nước mắt rưng rưng như nức nở

Nhớ thật nhiều một thuở bên nhau.

Thơ ngắn nhớ người yêu viết trong đêm cô đơn

Đêm nay em lại nhớ về anh. Được nhìn thấy anh qua màn hình điện thoại, được tâm sự với anh, nhưng sao trong em vẫn cảm thấy trống trải quá. Nhiều lúc em cần một cái ôm ấm áp, một đôi bàn tay lau đi những giọt nước mắt trên mi… Nhưng anh ở xa quá…

EM RẤT … RẤT NHỚ ANH

Thơ Lê Trà My

Có những ngày em rất cô đơn

Cần có anh, cần bờ vai để tựa

Lặng yên thôi chẳng nói gì thêm nữa

Ôm lấy em những lúc yếu lòng

Có những ngày em chán xuống phố đông

Chỉ muốn nằm nhà, đọc hoài dòng tin cũ

Của em với anh, của những lần không ngủ

Rồi tự hỏi lòng… anh có nhớ em không?

Có những ngày em rất rất rất mong

Một cái siết tay nơi quán đông hò hẹn

Vậy mà bao lần thu sang rồi hạ đến

Lối em về chẳng thấy bóng dáng anh!

Có những ngày em rất … rất mong manh

Như chiếc lá đương xanh…sắp phải xa cành

Khi giông bão mang bình yên đi cất

Là lúc em buồn…

Em rất …rất nhớ anh!

Ừ, thì em nhớ anh

Ừ, thì em nhớ anh!

Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao

em đếm

1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm

Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh?

Ừ, thì em nhớ anh!

Nhớ cả em những ngày xưa cũ,

Hoa cúc ngày xưa, bây giờ héo rũ,

Biết bao giờ tìm lại sắc màu tươi!

Chúng ta đang qua tuổi hai mươi

Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng

Nhưng thời gian chẳng làm dày dạn

Trái tim yêu của một con người

Ai đó nói rằng đời sẽ mất vui

Khi câu thề yêu nhau trọn vẹn

Còn em thì không, em muốn

Đời vui hơn khi ta đi hết một cuộc tình

Ừ, thì em nhớ anh!

Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ

Như ngôi sao xa lạc vào muôn thưở

Biết bao giờ anh thuộc về em?

Thói quen

Ly cà phê buổi sáng

Tách trà buổi chiều

Giọt nước mắt buổi tối

Từ bao giờ

Tôi có thói quen tự hỏi

Đời mình sẽ trôi về đâu?

Dù biết những suy nghĩ buồn rầu

Không làm cuộc đời thêm đẹp

Nhưng trên nẻo đường chật hẹp

Tôi luôn hỏi tại sao?

Tại sao, Tôi, giữa phố thị ồn ào

Vẫn nở nụ cười mãn nguyện

Trước những khuôn mặt người hiển hiện,

Như chẳng nỗi đau nào thầm kín bên trong!

Tại sao, tôi, vẫn hoài đi rong

Tự huyễn hoặc bằng những thành công vụn vặt

Trái tim gầy, buồn và khô héo hắt

Mỗi ngày qua lạc nhịp với cuộc đời

Tôi vẫn muốn tìm về một nơi,

Để có thể khóc cười chân thật,

Và tìm lại những gì đã mất

Cho con tim mệt mỏi, u sầu

Ôi! Những suy nghĩ buồn rầu!

Chẳng làm cuộc đời thêm đẹp

Tôi biết! Nhưng sao lòng vẫn khép,

Hay chỉ tại thói quen?

Đêm nhớ

Đêm dài quá… sao em không ngủ được!

Nỗi nhớ anh cứ day dứt trong lòng.

Chân nhẹ bước ra hàng hiên tĩnh lặng

Em, một mình, bóng tối vây quanh…

Trên cao kia ngàn sao đang lấp lánh

Và bầu trời nhung thẫm. Đẹp. Bình yên.

Biển lòng em đang cồn cào cuộn sóng

Nhấn tim em chìm tận đáy nhớ thương!

Gió vuốt ve, đêm huyền diệu dỗ dành

Lá không ngủ nên cây xào xạc mãi

Em nghe như bao chuyện tình nhắc lại

Để em nguôi nỗi nhớ trong lòng.

Sao em không là sao? Anh không là trời đêm?

Sao dẫu nhiều nhưng bầu trời vô tận

Bên nhau mãi không bao giờ hờn giận

Trời đời đời ấp ủ những vì sao!

Giờ này đây bao kẻ yêu nhau

Dắt tay nhau dưới trời đêm thơ mộng

Và bao người con tim đang thất vọng

Thổn thức nỗi cách xa. Da diết mong chờ!…

Có thật chăng những thiên tinh của đêm?

Hay có chăng thần tình yêu Cupid?

Nếu quả có em mượn thần đôi cánh

Bay đến bên anh trong đêm nay!

Đêm thì dài nhưng nỗi nhớ dài hơn…

Em không còn ngoài hàng hiên tĩnh lặng

Nỗi niềm yêu vẫn làm em khắc khoải.

Trong giấc mơ em nắm tay anh!

NHỚ ANH

Thơ: Vũ Thắm

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ

Cứ chất đầy từng nhịp thở con tim

Màn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềm

Sao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng???

Phải về đâu giữa trời khuya lạnh cóng

Ai ngủ rồi sao ngóng thức đợi chi

Nỗi nhớ ơi xin nhắm mắt lại đi

Tim mệt lắm vì cả ngày quay quắt

Đừng gọi tên…kẻo làm ai tỉnh giấc

Bao giọt hờn lại nô nức đua rơi

Ngọn lửa tình mỗi người thắp một nơi

Anh sẽ đau khi nơi này em khóc

Phải làm sao để tan đi cơn lốc

Cứ cuộn tròn như dốc ngược màn đêm

Cho ta xin một giấc ngủ êm đềm

Đừng mưa nữa kẻo ướt mềm cảm xúc

Hãy chờ ta dậy lục tìm ngòi bút

Để yêu thương sẽ trút gửi vần thơ

Nén từng câu cả nỗi nhớ vô bờ

Dồn câu chữ gọi tên người yêu nhé

Trong cơn mơ gửi nụ hôn thật khẽ

Vòng tay ôm xiết nhẹ lấy bờ vai

Hãy bình yên cùng chìm giấc ngủ dài

Anh sưởi ấm chờ ban mai tỏa sáng

Dấu yêu ơi! Hãy về bên em nhé!!!

Nỗi nhớ anh

Gió lạnh đầu mùa, rưng rưng nỗi nhớ

Nỗi nhớ anh, nỗi nhớ một chiều mơ

Nỗi nhớ bơ vơ, hoàng hôn nhuộm đỏ

Bóng anh ngồi, lặng lẽ, mặt hồ xa.

Gió lạnh về, đong đầy những ngày qua

Một chút bâng khuâng, của khúc tình ca

Em nhớ mãi, bài thơ em đã viết

Em nhớ anh, một chút, được không anh?

Sẽ chẳng thể, đánh thức trái tim anh

Bằng nỗi nhớ, dù mỏng manh như thế

Nhưng em biết, niềm tin em có thể

Đợi chờ anh, là hạnh phúc của em.

Sẽ chẳng thể, biến bộ phim mình xem

Thành giấc mơ, anh và em ngày tới

Nỗi nhớ chiều không anh, sao chới với

Sao ắp đầy, những nỗi nhớ không tên.

Gió đầu mùa, mặc ấm nhé, đừng quên

Đừng quên xoa tay, mỗi khi thấy lạnh

Đừng ngồi một mình, lúc buồn hiu quạnh

Gửi tặng anh, khăn gió ấm bình yên.

Em sẽ để, cảm xúc đến tự nhiên

Sống thật lòng mình, như em đã có

Biết đâu vào ngày đẹp trời nào đó

Có một người bất chợt nhớ tới em?

Nhớ Mong

AI xui khiến cho mình gặp gỡ

ĐEM tim hồng bỡ ngỡ trao nhau

NGỌT ngào thay thế khổ đau

TRẢI đầy hạnh phúc thẳm sâu ngõ hồn

VÀO ra cứ ngóng trông giây phút

THƠ quyện nồng bay vút tầng mây

ĐỂ người thêm hiểu lòng này

CHO tình mãi đượm hương say tuyệt vời

TIM như lạc về nơi xa ấy

NHỎ đôi lần giận lẫy hờn ghen

TỪNG người dẫu lạ hay quen

GIỜ thành lo lắng khi đèn bật xanh

NHỚ dâng ngập lấn tràn suy nghĩ

MONG đợi người tri kỉ trong mơ

AI ĐEM NGỌT TRẢI VÀO THƠ

ĐỂ CON TIM NHỎ TỪNG GIỜ NHỚ MONG

Nhớ Thu Xưa

(Trần Hiền)

Thu đã về gõ cửa gọi mùa sang

Bằng Lăng tím ngỡ ngàng khoe áo mới

Đàn chim nhỏ trên cành cây hồ hởi

Hót líu lo như tiếng trẻ nô đùa

Kỉ niệm nào còn đây sắc hoa Mua

Bao ký ức lại ùa về anh nhỉ

Hãy giữ lại những điều em chân quý

Dẫu có xa chẳng khổ luỵ tâm hồn

Nhớ anh nhiều nhớ ánh mắt nụ hôn

Trái tim nhỏ luôn bồn chồn thao thức

Có đôi lúc muốn quên đi buồn bực

Cho nhẹ lòng chẳng bức xúc anh ơi

Con đường xưa mang kỉ niệm một thời

Cùng dong duổi những nơi ta đã đến

Chẳng có lẽ một ngày kia lỗi hẹn

Xa nhau rồi em đành nén niềm riêng .

Vọng

(Trúc Hàn)

Muôn ngàn cách biệt những xót xa

Ước mộng cùng nhau thỏa nguyện mà

Nghĩa nặng bao mùa say dáng liễu

Tình tràn mấy thuở lộng hồn hoa

Cung vàng mãi đượm hương ngời trải

Gót ngọc hoài say sắc điệp hòa

Viễn xứ ôm sầu vương vấn quyện

Mong chờ khắc khoải buổi hoàn ca.

Vậy là trong bài viết vừa rồi, chúng mình đã chia sẻ đến bạn tập thơ ngắn nhớ người yêu sâu sắc và cảm động nhất. Nếu cũng đang nhớ người yêu nơi phương xa đến da diết nhưng chưa biết làm sao để bày tỏ, hãy để những bài thơ ngắn nhớ người yêu trong bài viết này thay bạn lên tiếng nhé. Cuối cùng, cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Thân ái!