[CHỌN LỌC] 100 Bài thơ hay về nỗi nhớ được yêu thích nhất hiện nay

Thơ hay về nỗi nhớ người yêu nơi phương xa, thơ hay về nỗi nhớ khó gọi tên, thơ về nỗi nhớ da diết người cũ.

Ai mà chẳng có trong lòng một người để thương, để nhớ. Dẫu biết rằng mọi chuyện giờ chỉ còn là kỷ niệm, vậy mà sao nỗi khắc khoải hình bóng ấy mãi khôn nguôi trong lòng. Chùm thơ hay về nỗi nhớ trong bài viết dưới đây chính là sự trải lòng chân thật nhất về nỗi mong chờ một người. Lắng đọng, thiết tha và sâu lắng là những gì bạn sẽ tìm được trong những vần thơ này. Mời bạn cùng thưởng thức!

Thơ hay về nỗi nhớ người yêu nơi phương xa

Càng đọc những bài thơ hay về nỗi nhớ, hình bóng người yêu nơi phương xa lại càng hiện rõ hơn trong tâm trí, để rồi nơi khoé mắt lại vương một giọt lệ. Chuyện tình yêu đâu ai muốn phải cách trở, bởi xa nhau một ngày thôi mà dài tựa như năm. Bạn có thể sẽ tìm thấy rất nhiều sự thao thức trong những vần thơ chất chứa nỗi nhớ mong dưới đây đấy.

NHỚ EM

Thơ: Đức Trung

Không nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ em

Khi trái tim cứ ngập tràn thương nhớ!

Trong xa cách, buồn vui đều trăn trở

Anh nhớ em hoài… không thể nào quên.

Nỗi nhớ hiền hoà và rất dịu êm

Mong ước chúng mình bên nhau tha thiết

Có những lúc nỗi buồn như băng tuyết

Khi chúng mình ly biệt phải không em?

Từ lúc yêu em – mở cửa trái tim

Anh thấy cuộc đời như là một nửa

Nửa còn lại em ghép vào thêm nữa

Thành trọn cuộc đời chan chứa yêu thương!

Anh muốn tình mình như thể đại dương

Để suốt đời cứ mênh mông bát ngát

Những lúc triều dâng… xôn xao biển hát

Là tấm lòng khao khát đó em ơi…!

Em như hoa hồng sắc thắm đỏ tươi

Luôn ngào ngạt tỏa hương thơm quyến rũ

Anh thấy em về trong từng giấc ngủ

Nỗi nhớ dâng đầy chan chứa không nguôi..!

NHỚ AI

Nhớ ai khắc khoải đợi chờ

Để vần thơ ấy viết mờ hẳn đi

Nhớ ai lệ ướt hàng mi

Đêm đông lạnh giá những khi một mình

Nhớ ai ôm trọn bóng hình

Màn đêm rơi xuống vô tình ai hay

Cô đơn lặng lẽ đêm nay

Nhớ ai cho thỏa cơn say đêm dài

Trăng khuya lạnh lẽo thương hoài

Luồn qua khe cửa rớt ngoài song thưa

Sương mờ gọi gió đung đưa

Con tim loạn nhịp vẫn chưa chút tình

Ngày mai đón ánh bình minh

Nắng vàng trải rộng lung linh sắc màu

Cho hai nỗi nhớ tìm nhau

Vườn trầu đợi để hương cau kết tình.

NHỚ NGƯỜI YÊU

Anh nhớ em nhiều em biết không

Nhớ se lòng đất cạn lòng sông

Phải chi anh gửi cho em được

Nỗi nhớ đêm đêm quặn đáy lòng

Anh nhớ em nhiều em biết không

Nhớ tù mùa hạ sang mùa đông

Mốt mai anh gửi cho em nhé

Nổi nhớ thương em để nhớ cùng.

Biển Nỗi Nhớ Và Em

Tác giả: Thời Để Nhớ

Anh yêu em như tình yêu biển cả

Sóng miên man reo khúc hát diệu kỳ

Em yêu anh theo con sóng lao đi

Cứ lao đi … cùng tình anh say đắm

Biển mênh mông như tình anh sâu thẳm

Khẽ ru em tiếng sóng vỗ thì thầm

Đưa em về một nơi rất xa xăm

Chốn xa xăm … bình yên và nỗi nhớ

Biển thơ ngây cồn cào từng hơi thở

Có những khi sóng ào ạt xô bờ

Rồi lặng thầm thả nhẹ sóng vu vơ

Em vu vơ … dỗi hờn anh chẳng đến …

Chợt Nhớ Anh

Tác giả: Ngược Miền Thương Nhớ

Rét vụng theo về nhắc nhớ anh

Và mưa ghé vội đọng khe mành

Loa kèn ấp mộng bông cài trắng

Cỏ xước chen tình lá điểm xanh

Những tưởng đêm tàn vun ái lỡ

Nào hay khắc lụi giấu mơ thành

Vườn xưa kỷ niệm mây kề luyến

Cứ ngỡ xuân trào lệ lướt nhanh.

P.T.D.H – 09/04/2018

Em Nhớ Anh

Tác giả: Ngược Miền Thương Nhớ

Em cũng nhớ anh nhiều biết bao nhiêu

Bỏ mặc mùa xuân gạt chiều xuống phố

Xuân ngỡ ngàng vì ai nghiêng nắng đổ

Mây ngập ngừng mặc gió dỗ từng cơn

Đêm bắc cầu cho mong nhớ nhiều hơn

Mi lấp loáng soi dòng châu buông ngọc

Chỉ hạt sương bên quỳnh hoa biết khóc

Sao mỉm cười đêm trằn trọc rưng rưng.

Phạm TD Hương – 09/03/2018

Hoài Nhớ Người Ơi

Tác giả: Hoài Nhớ

Em biết nói làm sao để anh hiểu

Cõi lòng em đã triệu nặng thương đau

Đã bao năm em cứ mãi trốn tìm

Cái hạnh phúc thực hư đầy mộng ảo.

biết nói làm sao để anh hiểu

Cõi lòng em đã triệu nặng thương đau

Đã bao năm em cứ mãi trốn tìm

Cái hạnh phúc thực hư đầy mộng ảo.

Em đã biết con tim em băng giá

Bởi đường tình luôn ngang trái riêng em

Đêm về đêm,em trốn vào dĩ vãng

Tìm tuổi thơ mơ mộng của hồn nhiên.

Đời luôn phiên những cuộc tình gian dối

Em đâu ngờ em đã phải lòng anh

Thời gian ngắn,đủ để yêu người hỡi?

Hỏi riêng mình…có thật là đã yêu?

Xin ai đó giúp tôi câu hỏi nhỏ:

Có thật lòng hay phút chốc ái ân?

Dẫu biết rằng thời gian chưa đủ hiểu

Chuyện chúng mình như tiếng sét yêu đương…

Biết đường đời luôn gập ghềnh sống gió?

Biết tương lai có như mộng ước chăng?

Biết hạnh phúc không như người hằng mong?

Nhưng em vẫn hoài thương niềm nhung nhớ…

Hn.td.30/6/2015

Lại Nhớ Em

Tác giả: Ngược Miền Thương Nhớ

Nước mắt lăn dài nỗi nhớ thêm

Người ơi giọt đắng cũng nương thềm

Hồn ai lặng lẽ hoài thêu mộng

Bóng chị âm thầm mãi lảng đêm

Cứ đợi mây về hôn má thắm

Rồi trông nguyệt ghé thỏa môi mềm

Đừng ghen gió lỡ đùa trêu áo

Bỏ lửng xuân quàng khát vọng em.

Phạm TD Hương – 13/03/2018

Mưa Và Nổi Nhớ

Tác giả: Hoài Nhớ

Sài Gòn sáng nay mưa anh ạ!

Mưa như ngày đầu hai đứa mới quen nhau!

Mưa lâm râm như tim mình xao xuyến

Mưa của ngày đầu để hai đứa bên nhau!

Em nhìn mưa,mĩm cười và tự hỏi:

Có phải mưa cũng thương tình hai đứa?

Giúp duyên mình trọn vẹn nhớ về nhau!…

(Hoài nhớ mưa ơi!)

Nhớ

Tác giả: Hoài Nhớ – Hoài Nam

Vẫn là em, đôi môi hồng trông nắng

Ánh mắt huyền lóng lánh dưới hàng mi

Và giọng nói tiếng cười như thửơ trước

Nhưng sao anh thấy lạ đến không ngờ

Giữa trưa hè anh cứ ngỡ là mơ

Nhưng không em…đó hoàn toàn là thật

Xa nhau rồi,chắc hẳn người chẳng nhớ

Tấm hình xưa… người gửi tặng cho tôi..

Tôi vẫn giữ và tìm về quá khứ

Em xa rồi… tôi vẫn mãi hoài thương…

Hoài Nhớ. Hoài Nam

Thơ hay về nỗi nhớ khó gọi tên

Người ta nói thật khó để gọi tên một nỗi nhớ, nhất là khi đó lại là nỗi nhớ về một người từng yêu. Càng đọc càng đau, càng đọc càng buồn. Dẫu cho còn yêu lắm, còn thương lắm, vậy mà vẫn chẳng có duyên đi với nhau đến bến bờ hạnh phúc. Chùm thơ hay về nỗi nhớ da diết dưới đây chính là nỗi lòng của những người từng có cho mình một tình yêu buồn như vậy.

Nỗi nhớ không tên

Có những nỗi nhớ chẳng biết gọi tên

Cứ cồn cào da diết

Tình yêu ngày xưa như làn mây trắng

Trôi mất rồi em có tiếc không em?

Có những nỗi nhớ không thể nào quên

Cứ ùa về lặng lẽ

Như chiều nay

Khi gió về hương hoa bay nhè nhẹ

Em còn nhớ không em?

Có những nỗi nhớ chẳng biết gọi tên

Từ khi em đi không lời tạm biệt

Ngày tháng dần trôi

Em ở phương xa chắc nào có biết

Anh luôn nhớ về em.

Có những nỗi nhớ không thể nào quên

Nhớ giàn quỳnh anh, nhớ bằng lăng hoa sữa

Nhưng dường như chỉ là tình đơn phương thầm lặng

Em nào có nhận ra?

Có những nỗi nhớ chẳng thể nào xa

Dù anh cố quên muốn xóa đi hình bóng

Nhưng thời gian cứ mang về những khoảng không vô tận

Để anh trôi vào nhạt nhòa yêu thương.

Nỗi nhớ màu gì, nỗi nhớ không tên?

Trắng xóa mong manh, tím buồn chờ đợi

Chút tình nhỏ sao nhẹ như làn khói

Yêu dấu xa vời, nỗi nhớ không tên.

CHO…

Cho tôi gọi em là cố nhân

Vì đã từng làm tôi thương yêu nhiều lắm

Vì đã từng làm cho tôi say đắm

Lạc lối đi về giữa những góc phố quen

Cho tôi gọi em là người đã từng quen

Đã từng một thời nhớ nhung dù không một lần hò hẹn

Đã từng một thời làm cho tôi bẽn lẽn

Mỉm môi cười khi chợt nhớ đến ai…

Cho tôi cất em vào quá khứ – không phải là tương lai

Bởi có cố gắng cũng chỉ là ảo vọng

Tôi mang em theo cùng những điều tuyệt vọng

Ta lỡ một chuyến tàu đành rời bến xa nhau

Cho tôi lãng quên – mà không cần giã từ đâu

Dù một câu nói cũng làm tôi đau nhiều lắm

Tôi cắn môi cho tim mình tĩnh lặng

Cho nhớ nhung này hãy gọn ghẽ ngủ say

Tôi ở đây – và em cũng ở đây…

LẠC LÕNG

Tâm sự biết nói với ai

Một mình với hơi thở dài trong đêm

Nỗi buồn cứ mãi buồn thêm

Từng giọt nước mắt nhớ em lăn dài

Yêu em có gì là sai

Hay tại số phận ngang trái của mình

Vì em đã có cuộc tình

Vì em đã có bóng hình nhớ mong

Tình tôi thơ thẫn trên sông

Như cánh hoa tàn theo dòng nước trôi

Nhìn người hẹn ước sánh đôi

Trong lòng lại thấy lẻ loi bội phần

Tình tôi trao em vô tận

Mượn rượu giải sầu rồi nhận men say

Em đâu hiểu được lòng này

Chỉ mình tôi nhận đắng cay tình sầu

Tình đẹp tình ở nơi đâu

Bao giờ mới được những câu hẹn thề

Dù cho tình có não nề

Nhưng tôi vẫn mãi nghĩ về nơi em.

CÓ MỘT NGƯỜI

Có một người vẫn đang ở trong tim

Chẳng thể nói yêu …chẳng thể tìm gặp mặt

Chuyện nợ duyên do ông trời sắp đặt

Duyên không tròn nên đành phải chia xa

Có một người đã là của người ta

Mà mắt vẫn lệ nhòa khi nhớ đến

Chuyện tình yêu dở dang không trọn vẹn

Nên trở thành kỷ niệm không phai

Có một người mãi mãi chẳng xóa nhòa

Chỉ nhắc con tim thôi đừng nhung nhớ

Ai bước vào yêu mà chưa từng dang dở

Ai chưa từng khổ sở vì yêu ?

Có một người vẫn yêu biết bao nhiêu

Dù đến với nhau là một điều không thể

Quên người mình yêu phải đâu là chuyện dễ

Nên cứ âm thầm lặng lẽ nhớ người thôi

Yêu rất nhiều … vẫn đành phải chia phôi .

DUYÊN-NỢ

Chữ duyên thật khéo léo làm sao

Kết sợi thơ tình trăng vớí sao

Se chỉ thành đôi mây với gió

Một mình duyên đứng giữa trời cao

Chữ nợ âm thầm ôm lấy duyên

Mặc cho mưa gió đến triền miên

Dẫu đời chia cách không ngăn được

Nợ mãi kiên cường giữ chặt duyên

Trời xanh ông khéo bày ra cảnh

Nợ trả duyên đòi đến mỏng manh

Nợ nợ duyên duyên tình chẳng dứt

Vô nợ vô duyên chuyện khó thành

CHỮ TÌNH

Chữ tình ngọt, đắng xiết bao…!

Ươm bao trái mộng hư hao cõi lòng

Yêu thương vừa chớm đượm nồng

Đời chia lối rẽ ngược dòng xót xa

Giọt buồn rơi úa cỏ hoa

Võ vàng nỗi nhớ nhạt nhòa sắc hương

Tơ hồng lạc mối giữa đường

Tình thành mây khói sầu vương trọn đời…

CHỜ

Mỏi mắt đêm nay cứ mãi chờ

Hiu hắt sương buồn ướt vần thơ

Vì yêu nên cứ nghe trăn trở

Vì nhớ nên nghe dạ thẩn thờ?????

Đêm vắng trời khuya gió lạnh về

Mây tím giăng sầu khắp miền quê

Cúi đâu nghe tiếng tim tan vỡ

Giọt lệ buồn vươn hoen ý thơ

Chẳng biết bây giờ em có hay

Sương khuya ướt đẫm tấm vai gầy

Mình Anh lặng lẻ trong đêm vắng

Cúi mặt nghe sầu dâng nghe mắt cay

Đã biết tình yêu lắm bẽ bàng

Đã biết yêu rồi cũng trái ngang

Nhưng sao cứ vẫn yêu say đắm

Đễ phải ngồi đây suối lệ hàng

Anh giận em rồi em biết không

Giận em ấm ức mãi tròng lòng

Giận em đã để Anh thương nhớ

Đã để Anh chờ đến ngẩn ngơ…!

KHÓC ĐI EM

Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình

Đau đớn lắm, phải không ? Chiều vừa đi qua ngõ

Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ

Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi ?

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi

Là tất cả, anh và yêu thương ấy

Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy

Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin

Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên

Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy

Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi

Nước mắt rơi thành bài hát cho anh

Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm

Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ

Em đã dám yêu bằng tưng hơi thở

Hơi thở cho anh và hơi thở cho em

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên

Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá

Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ

Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên

Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh

Chỉ đơn giản vì em muốn khóc

Anh đi qua em lặng im và chân thật

Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa

Thơ hay về nỗi nhớ da diết người cũ

Có bao giờ ngồi một mình bạn lại tự hỏi: không biết giờ này người ấy đang làm gì nhỉ? Bởi chẳng thể gọi cho người mà nói hết ra lòng này, tôi đành thả tất cả vào những vần thơ hay về nỗi nhớ. Da diết như tình yêu tôi dành cho người, buồn man mác như kết cục câu chuyện tình của chúng ta. Thế là một chuyện tình đã qua…

GỬI NHỚ

Thơ Cúc Họa Mi

Gửi về em chiều tím của riêng anh

Khi Thu say chín trên cành hoa sữa

Nỗi nhớ thương gửi heo may một nửa

Nửa dỗ dành an ủi kẻ đường xa.

Gửi về em hơi ấm của hôm qua

Vòng tay siết tấm lưng thon hờn nhớ

Điều chưa nói còn ngại ngùng dang dở

Loạn tim mình gõ nhịp đập vì ai.

Gói ngày dài, tháng đợi đón giêng hai

Xuân trổ bông hóa cánh đồng hoa thắm

Ta dìu nhau dệt cung đường ươm mộng

Gởi tim mình cho tim ấy thành đôi.

NHỚ

Thơ Nguyễn Phương Anh

Nếu chiếc bút cứ đẩy đưa tay em

Ghép nên chữ mà em dường không biết

Chữ đầu tiên có gì đặc biệt?

Anh nhìn nè, chữ “n” đó xinh xinh …

Không hiểu sao mà bút chẳng đứng yên

Nó ngúng nguẩy thêm chữ “h” sau đó

Em chẳng biết định viết gì nữa chứ?

Nó giận hờn, sao chẳng hiểu người ta?

Mắt em nhìn đâu đó xa xa …

Em không biết còn anh thì có biết?

Cái chữ ấy chỉ có trong cách biệt

Khi phương trời ở hai nẻo chân mây …

Cũng chỉ còn một chữ nữa trên tay

Anh viết nhé, kẻo bút buồn lắm đấy

Nó thủ thỉ một chữ “ơ ” đứng đợi

Còn dấu thì, anh viết nốt nghe anh …!

MÀU CỦA NỖI NHỚ!

Thơ Lê Mỹ Hường

Anh vẽ nỗi nhớ em bằng gam màu của biển

Thương nhớ dạt dạo như sóng vỗ thân tàu

Trong giấc mơ anh, em là hình ảnh của những sắc màu

Nhung nhớ, thương yêu và hạnh phúc!

Anh vẽ nỗi nhớ em bằng gam màu của đất

Dẫu khô cằn nhưng mạnh mẽ với thời gian

Nỗi nhớ em vượt trên đỉnh non ngàn

Theo vạn dặm hành quân chân anh bước

Anh vẽ nỗi nhớ em bằng gam màu non nước

Phủ mây trời toả lắng đọng yêu thương

Anh nhớ em trên mọi dặm đường

Hình bóng em khắc vào tim anh đó

Nỗi nhớ em anh vẽ bằng gam màu của gió

Gửi theo ánh mặt trời thức em dậy mỗi sớm mai

Dù hai ta xa cách vẫn còn dài

Tình yêu em vẫn vẹn nguyên theo từng hơi thở

Anh vẽ em bằng màu của nỗi nhớ

Nguyện trao mình là hoạ sĩ của riêng em

Bức tranh cuộc đời anh có em tô đẹp thêm

Bằng gam màu của tình yêu và nỗi nhớ…

Anh nhớ em thật nhiều!

CÓ LÚC NÀO ANH NHỚ ĐẾN EM.

Thơ Phan thị Tuyết Vân

Có lúc nào anh chợt nhớ đến em.

Có khao khát trong đêm dài trăn trở.

Có mong được cùng hoà chung nhịp thở.

Say men tình cho thoả nỗi ước ao.

Có lúc nào anh tự hỏi tại sao.

Đôi mình lại cách xa nhau đến thế.

Không ở cạnh để nghe lời em kể.

Những vui buồn kỷ niệm của đôi ta.

Có lúc nào vầng trăng vỡ chia hai.

Phủ bóng tối trải dài con phố vắng.

Nào ai biết cuộc tình đang say đắm.

Có một ngày chẳng nồng thắm đậm sâu.

Có lúc nào tim anh chợt nhói đau.

Chợt ước muốn thời gian quay trở lại.

Cho chúng mình được ở bên nhau mãi.

Để thu về ….

Không khắc khoải nhớ mong…!!!!

Giọt Mưa Thu

NHỚ XƯA

Thơ: Khánh An

Thả con thuyền nhỏ lá đa

Xuôi về bến nhớ ngày ta gặp mình

Cái thời em rất là xinh

Chiều chiều ra đứng bên đình nhớ ai…

Tuyển quân làng vắng sức trai

Riêng anh thi tuyển trượt hai ba lần

Nhớ thời gia nhập dân quân

Xếp cùng tiểu đội dần dần quen nhau.

Mê người mắt sắc dao cau

Vui cùng em đóng Thị Mầu – Anh Nô

Chung nhau điệu lý câu hò

Đoàn viên vui vẻ vài trò hay hay.

Nghĩ rồi em đó, anh đây

Như chim liền cánh như cây liền cành…

Thu nay trở lại gặp anh

Ván xưa nay đã đóng thành… Nhớ xưa…

NHỚ AI

Thơ Phan Huy Hùng

Bỗng dưng sao lại nhớ ai

Nhớ ai – ai nhớ kéo dài dài đêm

Sương buông giọt lệ bên thềm

Nhớ ai thềm cũng nhũn mềm như sương

Ngày thì muôn sợi vấn vương

Nắng đan sợi nhớ sợi thương mỗi chiều

Nắng chiều hỏi được bao nhiêu

Bao nhiêu cũng chẳng thấy nhiều ai ơi ?

Những ai đi trọn một đời

Nhớ thương , thương nhớ lấy trời mà đong

Đêm nằm với chiếc giường không

Ai thương … ôm gối vào lòng mà thương ?

Vậy là trong bài viết vừa rồi, chúng mình đã chia sẻ đến bạn trọn bộ những bài thơ hay về nỗi nhớ da diết đang được yêu thích nhất hiện nay. Hy vọng rằng bạn có thể cảm nhận được sự lắng đọng, thiết tha và sâu lắng trong những vần thơ vừa rồi. Cuối cùng, cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đọc bài viết và chúc bạn sớm tìm lại được ánh nắng trong tim mình nhé!